cua cấp đông HACCPmẹo kinh doanh nhà hàngnuôi cua AIcua đông lạnh có ngon không?

Nam sinh bị lũ cuốn ở Hà Nội: Chuyến về quê cuối cùng của chàng tân sinh viên

Xã hội
SKĐS - Vừa bước vào giảng đường đại học chưa đầy 2 tuần, nam sinh N.Đ.S (SN 2008) đã mãi mãi không thể trở về sau khi bị nước cuốn xuống cống thoát nước ở Hà Nội.

 Ở quê nhà, người mẹ tảo tần từng nghe con thủ thỉ “chỉ thích ăn cơm mẹ nấu” giờ phải đối diện với nỗi đau mất đi người con trai cả cùng bao ước mơ còn dang dở.        

“Con nhớ mẹ lắm. Con chỉ thích ăn cơm mẹ nấu thôi...”. Đó là những lời em N.Đ.S. (SN 2008) nói với mẹ trong lần cuối trở về quê, chỉ ít ngày trước khi nam sinh gặp nạn ở Hà Nội. Khi ấy, S. vừa bước vào giảng đường đại học, mang theo bao ước mơ và dự định cho tương lai. Em nói sẽ cố gắng học tập, sau này có một công việc ổn định để lo cho mẹ - người phụ nữ một mình tần tảo nuôi hai con trai sau khi chồng mất sớm.

Chiều muộn 18/9, phóng viên Gia đình và Xã hội có mặt tại Tổ dân phố Mỹ Trung, phường Thiên Trường, tỉnh Ninh Bình, nơi gia đình S sinh sống. Căn nhà nhỏ chìm trong không khí tang thương.

Người thân, bạn bè, hàng xóm lần lượt tìm đến thăm hỏi, động viên và chia buồn cùng gia đình.

Nhưng chẳng ai có thể xoa dịu được nỗi đau của người mẹ vừa mất đi đứa con mà chị đã dành cả tuổi đời để chắt chiu, nuôi dưỡng.

Cậu con trai thương mẹ và giấc mơ giảng đường

Bà Đỗ Thị Miện (SN 1962, trú phường Thiên Trường), bà ngoại của S, nghẹn ngào kể, bố mẹ S có hai người con trai. S là anh cả, em trai đang học lớp 11.

Bố S vốn ốm yếu rồi mất sớm. Từ đó, gánh nặng gia đình dồn lên vai mẹ em. Với đồng lương công nhân may eo hẹp, người mẹ phải chắt chiu từng khoản để lo cuộc sống và việc học hành cho hai con.

Hiểu hoàn cảnh gia đình, S luôn cố gắng học tập. Em mong muốn đỗ đại học, sau này có một công việc ổn định để tự lo cho bản thân và đỡ đần mẹ.

Theo bà Miện, S là người ngoan, thương mẹ và sống tình cảm. Em từng có nguyện vọng thi vào một trường quân đội. Cậu học trò khi ấy nghĩ rằng nếu trúng tuyển, gia đình sẽ giảm được phần nào gánh nặng học phí. Thế nhưng, S thiếu 0,5 điểm để đỗ vào trường quân đội.

Em sau đó nhập học Trường Đại học Mỏ - Địa chất. Giấc mơ đại học tưởng như vừa mở ra trước mắt thì chỉ khoảng 2 tuần sau, tai họa bất ngờ ập xuống.

“Chủ nhật tuần trước, S. đi xe máy từ Hà Nội về quê thăm gia đình. Cháu vừa về đã nói với mẹ: ‘Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm. Con chỉ thích ăn cơm mẹ nấu thôi’. Cháu còn nói sẽ học đại học để sau này lo cho mẹ. Vậy mà...”, bà Miện nghẹn ngào.

Nam sinh bị lũ cuốn ở Hà Nội: Chuyến về quê cuối cùng của chàng tân sinh viên - Ảnh 1.

Người thân, hàng xóm đến hỏi thăm, động viên gia đình em S.

Câu nói ấy giờ trở thành ký ức khiến những người ở lại đau đớn mỗi khi nhắc đến. Một cậu con trai vừa rời quê bước vào giảng đường với bao dự định. Một người mẹ vẫn nghĩ rằng con mình còn cả chặng đường dài phía trước. Không ai nghĩ lần trở về ấy lại là lần cuối S. được ngồi bên mâm cơm gia đình.

Cả xóm chờ một phép màu

Bà Trần Thị Huệ (SN 1967), một người hàng xóm, cho biết khi nghe tin S gặp nạn, cả xóm ai cũng xót thương.

“Cháu S ngoan, lễ phép, ai trong xóm cũng quý. Bố mất sớm, gia đình lại khó khăn nên S. luôn cố gắng học hành”, bà Huệ kể.

Trong ký ức của người hàng xóm, S không phải một cậu bé có điều kiện đầy đủ. Ngay cả những điều tưởng như rất bình thường với bạn bè cùng trang lứa, em cũng phải tiết kiệm, chắt chiu.

“Tôi nhớ nhất lần chụp ảnh kỷ yếu lớp 12, cháu không có giày nên phải sang mượn giày của chồng tôi để đi”, bà Huệ nói.

Hôm nghe tin S nghi bị nước cuốn xuống cống, bà Huệ đang đi làm nhưng không thể yên lòng. “Tôi nóng ruột, liên tục gọi điện về nhà hỏi thăm tình hình. Tôi chỉ mong có một phép màu. Nhưng rồi phép màu đã không xảy ra...”, bà Huệ nghẹn lời.

Tại nhà em S, không ai bảo ai, những người hàng xóm cùng nhau đến giúp gia đình. Người phụ một việc, người động viên, người lo những công việc cần thiết để hậu sự của S được chu toàn.

Trong căn nhà nhỏ, nỗi đau hiện hữu trên từng khuôn mặt.

Trước đó, khoảng 10h ngày 17/9, giữa lúc khu vực phố Viên, phường Đông Ngạc, TP Hà Nội chìm trong biển nước do mưa lớn kéo dài, người dân phát hiện một chiếc xe máy cũ mang biển số Nam Định (nay thuộc tỉnh Ninh Bình) bị nghiêng đổ cạnh miệng cống thoát nước nhưng không thấy người.

Thời điểm này, miệng cống hút nước rất mạnh, tạo thành dòng xoáy lớn. Khu vực xung quanh lại rậm rạp cây cỏ nên người dân nghi ngờ chủ phương tiện có thể đã bị nước cuốn xuống cống và lập tức trình báo cơ quan chức năng.

Thông tin về vụ việc nhanh chóng được báo đến gia đình.

Nam sinh bị lũ cuốn ở Hà Nội: Chuyến về quê cuối cùng của chàng tân sinh viên - Ảnh 2.

Lãnh đạo UBND phường Thiên Trường đến hỏi thăm, động viên gia đình.

Chiều 17/9, mẹ S cùng người thân lập tức từ quê lên Hà Nội. Phía sau chuyến đi ấy là nỗi lo của một người mẹ không biết chuyện gì đã xảy ra với con trai mình.

Suốt đêm, gia đình chờ tin từ lực lượng tìm kiếm. Ở quê, những người hàng xóm cũng liên tục gọi điện hỏi thăm, mong một phép màu có thể xảy ra.

Ngay trong chiều và đêm 17/9, gia đình, nhà trường cùng lực lượng cứu hộ và các đội thợ lặn nỗ lực triển khai nhiều phương án tìm kiếm xuyên đêm.

Tuy nhiên, dòng chảy phức tạp, lượng nước lớn khiến công tác tìm kiếm gặp nhiều khó khăn. Đến trưa 18/9, sau khoảng một ngày tìm kiếm, lực lượng chức năng phát hiện thi thể S. tại một cống nước ven sông Nhuệ.

Chiều cùng ngày, đại diện phường Thiên Trường đến thăm hỏi, động viên, chia sẻ nỗi đau với gia đình S, đồng thời phối hợp, hỗ trợ gia đình trong những công việc cần thiết để lo hậu sự cho em. Sự ra đi của S khiến những người từng biết em không khỏi xót xa.

Ở tuổi 18, S vừa hoàn thành một chặng đường học tập và bắt đầu bước vào một hành trình mới. Em từng đứng trước lựa chọn về tương lai, từng nuôi ước mơ trở thành sinh viên một trường quân đội, rồi nhập học Trường Đại học Mỏ - Địa chất sau khi thiếu 0,5 điểm.

Giảng đường đại học của em mới chỉ bắt đầu được khoảng 2 tuần. Những cuốn sách, bài giảng, những người bạn mới và cả những dự định mà S từng nói với mẹ sẽ thực hiện... tất cả còn ở phía trước. Nhưng dòng nước dữ tại phố Viên đã cắt ngang hành trình ấy.

Ở quê nhà, người mẹ từng mong con trai học hành thành tài để sau này có thể đỡ đần mình giờ đây chỉ còn biết nhìn di ảnh con trong nước mắt.

Có lẽ, điều khiến người ở lại đau lòng nhất không chỉ là sự ra đi quá đột ngột của một chàng trai tuổi 18, mà còn là những điều em chưa kịp làm cho mẹ, những dự định chưa kịp thực hiện và lời hứa “sau này con sẽ lo cho mẹ” mãi mãi không thể thành hiện thực. Và câu nói giản dị của S. trong lần cuối trở về quê: “Con chỉ thích ăn cơm mẹ nấu thôi”, có lẽ sẽ trở thành một ký ức mà người mẹ ấy mang theo suốt phần đời còn lại.


Ý kiến của bạn